Saturday, September 15, 2007

Em không còn qua nữa bậc thềm rêu...

Dẫu đã xa xôi bước chân ngày cũ, vẫn khua mãi trong tôi một nỗi niềm, ngày em dến mang theo cơn nắng mới, nở giữa đời rực rỡ những mùa hoa, rồi em đi không bao giờ trở lại, bỏ tôi về cùng nỗi nhớ mênh mông...dấu chân xưa vẫn hằn trên lối cũ, em không còn qua nữa bậc thềm rêu...

Em không còn qua nữa bậc thềm rêu

Em đi qua tháng Tư còn ở lại
nỗi buồn rơi từng ngày khắc khoải
rơi giữa chiều những đám mây xanh
vẫn còn như lửa cháy long lanh
là nỗi nhớkhông bình yên được nữa
trái tim đau như muôn ngàn vết cứa
vẫn con đường này xa lạ đến mênh mông
vẫn con đường này năm tháng cũ đợi mong
dài rộng quá mà hồn tôi rất chật
lang thang một mình vu vơ câu hát
âm điệu gì khi gió trả lời thôi
em đi qua tôi đánh mất nụ cười
kỷ niệm cũ em chẳng còn vướng bận
gửi lại đây ánh mắt nhìn vô tận
phương trời nào hun hút một tình yêu
em không còn qua nữa bậc thềm rêu
mà vết tích vẫn xanh đời mưa nắng
em đi qua vẫn còn tôi im lặng
vẫn dịu dàng nhớ mãi một mùa trăng
tôi ngồi đây giữa cõi nhân gian
mà tháng Tư đã giăng đầy góc phố
em đi qua - tôi về cùng nỗi nhớ
theo mãi bên đời mùa hoa trắng đã xa

Phạm Ngọc
30042006

No comments: