Mũi tên...
Em vẫn muôn đời chạy trốn
những mũi tên đang cong mình rình rập
chạy trốn những giấc mơ chưa bao giờ giáp mặt
chạy trốn chính mình và chạy trốn cả chính anh
chẳng còn tuổi thanh xuân
em vẫn hoài ngụp lặn
những bến bờ xa thẳm
những nỗi buồn mọc cánh rong chơi
và niềm vui hoá kiếp
những ngại ngần đã khép
ở phiá sau lưng mái tóc xuân thì
em vẫn bước đi
vẫn nụ cười mỏi mệt
vẫn tay chèo mải miết
khi con nước ròng chảy ngược những nhánh sông
mùa hoa chết non
trên ngọn đồi năm cũ
sao chiếc lá vẫn xanh mầu tiếc nhớ
khi bây giờ ta đã bỏ quên nhau
những hoài niệm thét gào
và niềm đau bất lực
di qua miền ký ức
mũi tên đâm đau buốt cả thề nguyền
ngọn gió từ mùa cũ gọi tên
em bỗng thấy chạnh lòng câu hát
ngày đã khác, mùa đã khác...
Phạm Ngọc
18102007
Subscribe to:
Post Comments (Atom)
No comments:
Post a Comment