Wednesday, October 31, 2007
Mùa Nghiêng
Mất nhau phía mặt trời
em nghiêng mình gọi nắng
con phố xưa vang lời bất tận
em gọi mình nỗi nhớ chẳng tan di
thấy gió quay về
và mùa thu giăng mắc
tháng mười không còn tiếng hát
chỉ lá vàng và những đám cỏ khô
cùng nỗi đợi chờ
rũ rượi
đâu ánh mắt nhìn cứu rỗi
khi phiá mặt trời đã khoả lấp trong em
chỉ còn những vũng đêm
trên vách thời gian bụi bặm
trái tim đầy khoảng vắng
ký ức chất chồng
vun xới nỗi cô đơn
đợi chờ một điều không còn nữa
em nhặt từng cánh gió
thả bay trên dòng sông
thả bay trên những con đường
chỉ còn xao xác lá
mưa đã rơi, cuốn trôi theo mùa hạ
mùa đã về, để năm tháng mất nhau
chiếc lá cũng biết đau
thì làm sao em thản nhiên cho được
dẫu vẫn biết đã đến mùa kết thúc
khi không còn giữ nổi giấc mơ
khi không còn ngăn nổi cơn mưa
mưa đã rơi bạc lòng số mệnh
như chiếc lá tủi hờn thân phận
bay giữa mùa thu,
em chẳng còn lừa dối được tim mình
đầy những mảnh vỡ - không anh
mùa nghiêng...
Phạm Ngọc
31102007
Subscribe to:
Post Comments (Atom)
No comments:
Post a Comment