Wednesday, October 31, 2007
Mùa Nghiêng
Mất nhau phía mặt trời
em nghiêng mình gọi nắng
con phố xưa vang lời bất tận
em gọi mình nỗi nhớ chẳng tan di
thấy gió quay về
và mùa thu giăng mắc
tháng mười không còn tiếng hát
chỉ lá vàng và những đám cỏ khô
cùng nỗi đợi chờ
rũ rượi
đâu ánh mắt nhìn cứu rỗi
khi phiá mặt trời đã khoả lấp trong em
chỉ còn những vũng đêm
trên vách thời gian bụi bặm
trái tim đầy khoảng vắng
ký ức chất chồng
vun xới nỗi cô đơn
đợi chờ một điều không còn nữa
em nhặt từng cánh gió
thả bay trên dòng sông
thả bay trên những con đường
chỉ còn xao xác lá
mưa đã rơi, cuốn trôi theo mùa hạ
mùa đã về, để năm tháng mất nhau
chiếc lá cũng biết đau
thì làm sao em thản nhiên cho được
dẫu vẫn biết đã đến mùa kết thúc
khi không còn giữ nổi giấc mơ
khi không còn ngăn nổi cơn mưa
mưa đã rơi bạc lòng số mệnh
như chiếc lá tủi hờn thân phận
bay giữa mùa thu,
em chẳng còn lừa dối được tim mình
đầy những mảnh vỡ - không anh
mùa nghiêng...
Phạm Ngọc
31102007
Thursday, October 18, 2007
Mũi tên...
Em vẫn muôn đời chạy trốn
những mũi tên đang cong mình rình rập
chạy trốn những giấc mơ chưa bao giờ giáp mặt
chạy trốn chính mình và chạy trốn cả chính anh
chẳng còn tuổi thanh xuân
em vẫn hoài ngụp lặn
những bến bờ xa thẳm
những nỗi buồn mọc cánh rong chơi
và niềm vui hoá kiếp
những ngại ngần đã khép
ở phiá sau lưng mái tóc xuân thì
em vẫn bước đi
vẫn nụ cười mỏi mệt
vẫn tay chèo mải miết
khi con nước ròng chảy ngược những nhánh sông
mùa hoa chết non
trên ngọn đồi năm cũ
sao chiếc lá vẫn xanh mầu tiếc nhớ
khi bây giờ ta đã bỏ quên nhau
những hoài niệm thét gào
và niềm đau bất lực
di qua miền ký ức
mũi tên đâm đau buốt cả thề nguyền
ngọn gió từ mùa cũ gọi tên
em bỗng thấy chạnh lòng câu hát
ngày đã khác, mùa đã khác...
Phạm Ngọc
18102007
Em vẫn muôn đời chạy trốn
những mũi tên đang cong mình rình rập
chạy trốn những giấc mơ chưa bao giờ giáp mặt
chạy trốn chính mình và chạy trốn cả chính anh
chẳng còn tuổi thanh xuân
em vẫn hoài ngụp lặn
những bến bờ xa thẳm
những nỗi buồn mọc cánh rong chơi
và niềm vui hoá kiếp
những ngại ngần đã khép
ở phiá sau lưng mái tóc xuân thì
em vẫn bước đi
vẫn nụ cười mỏi mệt
vẫn tay chèo mải miết
khi con nước ròng chảy ngược những nhánh sông
mùa hoa chết non
trên ngọn đồi năm cũ
sao chiếc lá vẫn xanh mầu tiếc nhớ
khi bây giờ ta đã bỏ quên nhau
những hoài niệm thét gào
và niềm đau bất lực
di qua miền ký ức
mũi tên đâm đau buốt cả thề nguyền
ngọn gió từ mùa cũ gọi tên
em bỗng thấy chạnh lòng câu hát
ngày đã khác, mùa đã khác...
Phạm Ngọc
18102007
Subscribe to:
Comments (Atom)