Thursday, December 20, 2007

Ta - thơ Phạm Ngọc / Nhạc Quốc Dũng


Ca sĩ Trần Thái Hòa/ Hòa âm Đức Trí
CD "Bao Giờ Biết Tương Tư"

Tuesday, December 11, 2007

Đừng hát tình ca


Thôi anh đừng hát tình ca!
khúc mùa đông lạnh buốt đến chao lòng
em suốt đời ngây ngô như ngọn cỏ
em suốt đời thần thánh một tình yêu
anh đã dạy cho em biết bao điều
như hạnh phúc không là điều đơn giản
cả hai chúng ta đều là người tàn nhẫn
em tàn nhẫn với mình vì cứ mãi yêu anh
chỉ nhìn thấy mây xanh
khi anh trao cho em một khoảng trời giông gió
niềm vui nhỏ nhoi, và cuộc tình dang dở

Thôi anh đừng hát tình ca!
đã lỡ làng rồi
những lời mật ngọt không còn quen thuộc nữa
vị đắng trên môi nỗi buồn ngột ngạt
hãy trả lại em nụ cười của tuổi hai mươi
hẹn hò gì nhau ở phiá cuối chân trời
khi hoàng hôn bây giờ xao xác lá
khi bình minh chẳng còn cơn nắng hạ
đã ngã qụy những giấc mơ
em không thể suốt đời thức giấc giữa đêm đen
đi tìm cho mình một vì sao lấp lánh
em không thể sống bằng ảo ảnh
trong anh
tất cả hoá mong manh

Thôi anh đừng hát tình ca!
em đã đánh rơi mình trong buổi chiều xưa
đừng nhắc nhở thêm nhiều lưu luyến
hãy để em yên với muôn vàn kỷ niệm
giấu vào lòng nỗi nhớ quá chông chênh
đừng nghĩ về em
khi đi qua ngày tháng cũ
hãy để những yêu thương ngủ vùi trên cỏ
hãy để riêng em tàn nhẫn với chính mình
thôi anh !
Đừng hát tình ca...


Phạm Ngọc
01092007
www.phamngoc.com

Wednesday, October 31, 2007

Mùa Nghiêng


Mất nhau phía mặt trời
em nghiêng mình gọi nắng
con phố xưa vang lời bất tận
em gọi mình nỗi nhớ chẳng tan di
thấy gió quay về
và mùa thu giăng mắc
tháng mười không còn tiếng hát
chỉ lá vàng và những đám cỏ khô
cùng nỗi đợi chờ
rũ rượi
đâu ánh mắt nhìn cứu rỗi
khi phiá mặt trời đã khoả lấp trong em
chỉ còn những vũng đêm
trên vách thời gian bụi bặm
trái tim đầy khoảng vắng
ký ức chất chồng
vun xới nỗi cô đơn
đợi chờ một điều không còn nữa
em nhặt từng cánh gió
thả bay trên dòng sông
thả bay trên những con đường
chỉ còn xao xác lá
mưa đã rơi, cuốn trôi theo mùa hạ
mùa đã về, để năm tháng mất nhau
chiếc lá cũng biết đau
thì làm sao em thản nhiên cho được
dẫu vẫn biết đã đến mùa kết thúc
khi không còn giữ nổi giấc mơ
khi không còn ngăn nổi cơn mưa
mưa đã rơi bạc lòng số mệnh
như chiếc lá tủi hờn thân phận
bay giữa mùa thu,
em chẳng còn lừa dối được tim mình
đầy những mảnh vỡ - không anh
mùa nghiêng...

Phạm Ngọc
31102007

Thursday, October 18, 2007

Mũi tên...

Em vẫn muôn đời chạy trốn
những mũi tên đang cong mình rình rập
chạy trốn những giấc mơ chưa bao giờ giáp mặt
chạy trốn chính mình và chạy trốn cả chính anh
chẳng còn tuổi thanh xuân
em vẫn hoài ngụp lặn
những bến bờ xa thẳm
những nỗi buồn mọc cánh rong chơi
và niềm vui hoá kiếp
những ngại ngần đã khép
ở phiá sau lưng mái tóc xuân thì
em vẫn bước đi
vẫn nụ cười mỏi mệt
vẫn tay chèo mải miết
khi con nước ròng chảy ngược những nhánh sông
mùa hoa chết non
trên ngọn đồi năm cũ
sao chiếc lá vẫn xanh mầu tiếc nhớ
khi bây giờ ta đã bỏ quên nhau
những hoài niệm thét gào
và niềm đau bất lực
di qua miền ký ức
mũi tên đâm đau buốt cả thề nguyền
ngọn gió từ mùa cũ gọi tên
em bỗng thấy chạnh lòng câu hát
ngày đã khác, mùa đã khác...

Phạm Ngọc
18102007

Saturday, September 15, 2007

Em không còn qua nữa bậc thềm rêu...

Dẫu đã xa xôi bước chân ngày cũ, vẫn khua mãi trong tôi một nỗi niềm, ngày em dến mang theo cơn nắng mới, nở giữa đời rực rỡ những mùa hoa, rồi em đi không bao giờ trở lại, bỏ tôi về cùng nỗi nhớ mênh mông...dấu chân xưa vẫn hằn trên lối cũ, em không còn qua nữa bậc thềm rêu...

Em không còn qua nữa bậc thềm rêu

Em đi qua tháng Tư còn ở lại
nỗi buồn rơi từng ngày khắc khoải
rơi giữa chiều những đám mây xanh
vẫn còn như lửa cháy long lanh
là nỗi nhớkhông bình yên được nữa
trái tim đau như muôn ngàn vết cứa
vẫn con đường này xa lạ đến mênh mông
vẫn con đường này năm tháng cũ đợi mong
dài rộng quá mà hồn tôi rất chật
lang thang một mình vu vơ câu hát
âm điệu gì khi gió trả lời thôi
em đi qua tôi đánh mất nụ cười
kỷ niệm cũ em chẳng còn vướng bận
gửi lại đây ánh mắt nhìn vô tận
phương trời nào hun hút một tình yêu
em không còn qua nữa bậc thềm rêu
mà vết tích vẫn xanh đời mưa nắng
em đi qua vẫn còn tôi im lặng
vẫn dịu dàng nhớ mãi một mùa trăng
tôi ngồi đây giữa cõi nhân gian
mà tháng Tư đã giăng đầy góc phố
em đi qua - tôi về cùng nỗi nhớ
theo mãi bên đời mùa hoa trắng đã xa

Phạm Ngọc
30042006

Không còn của riêng nhau

Những con đường muôn đời chia cách, những dòng sông lặng thầm con nước, em vẫn đi tìm kỷ niệm đã xa xôi, không cùng nhau đi về phía chân trời. Ôi ! Hạnh phúc là món quà xa xỉ. Ôi! Tình yêu là những điều không thể, khi một ngày phải nói tiếng chia tay, giữ lại gì ở hôm nay, khi trong niềm vui đã hiện hình mất mát, khi trong nụ cười đã long lanh nước mắt.
Biết nói gì khi nỗi nhớ chẳng bình yên, biết bao giờ ký ức sẽ ngủ quên, khi mũi tên nhói đau trong lồng ngực, và nỗi buồn vẫn cùng em chung bước. Đâu một thời hai đứa của riêng nhau? Em bây giờ di giữa những mùa ngâu, vẫn chông chênh đứng trên đầu ngọn gió...
không còn của riêng nhau được nữa
trả cho anh phía mặt trời thắp lửa
em giữ cho mình khoảng tím của hoàng hôn...

Không còn của riêng nhau


Khi hai đứa không còn của riêng nhau
xin đừng ném những cái nhìn thù nghịch
dẫu thế nào đi nữa cũng vẫn còn vết tích
của cuộc tình dù chẳng có mai sau
của chuyện mình đầy nước mắt thương đau
xin tất cả bình yên cùng nỗi nhớ

Em sẽ đi trong tháng ngày trắc trở
gió dịu dàng mà có trốn được đâu
mưa dịu dàng mà ướt cả đời nhau
và chiếc lá rơi trong chiều ngơ ngác
không còn nhau cũng chẳng còn tiếng hát
để chiều nay em đứng gọi tên mình
bài romance lạc nhịp bỗng lặng thinh
sao tất cả bỗng trở thành dĩ vãng

Em đứng giữa giòng sông buồn vô hạn
đâu cội nguồn xa tít tắp biển khơi
đâu nụ cười trong giây phút đánh rơi
em được biết mình không còn thơ dại
đã hiến dâng anh một thời con gái
để bây giờ còn lại khói sương thôi
dấu yêu xưa xa lắm đã xa rồi
không còn là của riêng nhau được nữa

Trả cho anh phía mặt trời thắp lửa
giữ cho mình khoảng tím của hoàng hôn
giữ trong tim trọn vẹn một nỗi buồn
để được biết đã có lần hạnh phúc
và mũi tên nhói đau trong lồng ngực
để nhớ về một thưở của riêng nhau ...

Phạm Ngọc
24062005
www.phamngoc.com